Review The Unforgivable: Thông cảm với tội ác?

Chia sẻ
Liệu một kẻ sát nhân khi mãn hạn tù có xứng đáng nhận được cơ hội thứ 2?
The Unforgivable, bộ phim được sản xuất bởi sản xuất bởi Fortis Films cùng ngôi sao chính Sandra Bullock sau một thời gian phát hành hạn chế tại rạp chiếu đã bất ngờ có mặt nhanh chóng trên Netflix. Tiếp cận câu chuyện về nỗ lực hòa nhập của những cựu tù nhân và cái nhìn của cộng đồng xung quanh, nhưng liệu khán giả đã sẵn sàng cho một đề tài xã hội rất ngách như thế này.

1. Cốt truyện 2 trong 1
The Unforgivable theo chân Ruth Slater, người mà thông qua đoạn hồi tưởng, chúng ta biết rằng cha mẹ cô đều đã qua đời và Ruth bất đắc dĩ trở thành người chăm sóc em gái Katie từ khi còn nhỏ. Trong một nỗ lực tuyệt vọng để ngăn chặn người thân cuối cùng bị tước đoạt cùng với ngôi nhà của mình, Ruth được cho là đã nổ súng sát hại cảnh sát trưởng Mac Whelan. 20 năm tù là sự trả giá và bối cảnh của phim diễn ra ở thời điểm Ruth đã hoàn thành thụ án, sẵn sàng đối diện với một cuộc sống mới.
Review The Unforgivable: Thông cảm với tội ác? ảnh 1
Tội ác của Ruth khiến cô bị luật pháp ngăn cấm tiếp xúc với em gái của mình, nhưng đã ngần ấy năm trôi qua, các bức thư chẳng có hồi âm cũng không khiến Ruth đánh mất mục tiêu duy nhất của mình - đoàn tụ hoặc ít nhất là ngắm nhìn cuộc sống của Katie.
Review The Unforgivable: Thông cảm với tội ác? ảnh 2
Cùng với ý niệm này, Ruth cố gắng thuyết phục luật sư John Ingram giúp đỡ trong hành trình tìm kiếm Katie, cô bé đã được một gia đình nhận nuôi sau khi chị gái bị kết án, và oan nghiệt hơn, đánh mất toàn bộ ký ức thơ ấu. Tuy nhiên, khi mà thể loại cứu chuộc dần chạm tới cao trào, mạch phim đã rẽ hướng hoàn toàn, ly kỳ hóa cốt truyện thông qua người con trai của cảnh sát trưởng đã bị Ruth sát hại, nung nấu khao khát trả thù.
Mặc dù tiền đề có phần bị chia rẽ, nhưng cả hai nửa của bộ phim đều cố gắng móc nối để đồng điệu với hành trình tìm lại gia đình của nữ chính.
2. Kịch bản “khó chịu”
“Tội Ác” được xử lý bằng “Luật Pháp” và những sự “Công Bằng” của nó luôn là một chủ thể tranh luận gây ra nhiều tranh cãi. Tham chiếu với trường hợp của Ruth, nữ chính trong phim đã dành 20 năm trong tù ngục để sám hối cho tội ác của mình. Một mạng người đổi lại mấy chục năm cuộc đời, chỉ dựa trên toán học bình thường, đã thấy sự chênh lệch của nó. Trọng tâm của The Unforgivable không tìm cách bảo vệ quyết định của toà án rằng hoàn lương là một phần quan trọng của quá trình, thay vào đó, kịch bản quyết định bù trừ lại phép tính bằng việc trình bày cuộc sống hà khắc điển hình của một cựu tù nhân sau khi thụ án, với Ruth, mọi thứ còn trầm trọng hơn khi mang danh giết cảnh sát.
Review The Unforgivable: Thông cảm với tội ác? ảnh 3
Nỗi sợ lớn hơn cả việc bị cộng đồng xa lánh, hành hung là việc chứng kiến sự đổi thay của những người bản thân mở lòng khi biết về quá khứ của mình. Vậy nên, nữ chính buộc phải lầm lỳ, tỏ ra dễ kích động mọi thời điểm, không muốn bắt đầu bất kỳ mối quan hệ nào. Về cơ bản, họ sẽ phải trở thành một bóng ma sau khi bước chân ra khỏi ngục tù, bất chấp có thay đổi tích cực đến đâu.

Người xem chứng kiến Ruth bị cô lập, đánh đập, sống dở chết dở khi nỗ lực hòa nhập cộng đồng có thương cảm không? Tất nhiên là có, nhưng dường như tất cả đều cảm thấy nỗi đau mà cô phải chịu là xứng đáng, thậm chí với những ai từng trải qua bi kịch tương tự như hai người con trai cảnh sát trưởng, họ có thể mưu cầu một góc nhìn bạo lực, nghiệt ngã hơn.
Review The Unforgivable: Thông cảm với tội ác? ảnh 5
Khơi gợi định kiến gay gắt về sự công bằng cho người ngồi trước màn hình, để rồi khi twist and turn xuất hiện, Ruth không phải là kẻ sát nhân, khán giả đã dường như chỉ còn biết nghẹn ngào trước những lời bộc bạch đầy xúc động, trước khi tự trách bản thân vì góc nhìn hà đã khắc kéo dài hơn một nửa thời lượng phim.

Sự cứu chuộc của nhân vật chính không đến từ bài học kinh nghiệm hay sự hy sinh lớn lao nào đó, mà là từ thực tế rằng Ruth chưa bao giờ thực sự là một kẻ có tội. Cách làm của The Unforgivable là điển hình cho những gì khó chịu nhưng chân thật nhất, khi biên kịch trực tiếp đánh lừa cảm xúc, để sự “hiểu lầm” làm bàn đạp cho một cái kết đượm ý nghĩa.
3. Tuyến nhân vật không ổn định
Với backstory của mình, Ruth Slater không đòi hỏi nhiều gì ở Sandra Bullock ngoài biểu cảm thê lương, lạnh lùng và rất nhiều phân đoạn, bộ phim chỉ cần dùng ánh mắt để kể chuyện. Bất chấp những nỗ lực tốt nhất của nhà làm phim để khiến tạo hình của ngôi sao Birdbox trở nên cứng cáp và nguy hiểm, nhưng Ruth chẳng hề toát ra bất kỳ nét đặc trưng nào của một kẻ giết người.

Máy quay dõi theo Ruth trên hành trình cứu chuộc đem đến những khung hình hấp dẫn đến mức khiến một số nhánh chuyện bổ sung trở nên khá vô nghĩa. Blake cùng lời thú tội chẳng mấy tác động đến cốt truyện tổng thể, và mục đích của nó còn gây ra sự băn khoăn hơn khi nhân vật cũng đã biến mất kể từ đó.
Review The Unforgivable: Thông cảm với tội ác? ảnh 8
Đối với Steve, thứ gọi là giọt nước tràn ly thậm chí đến từ mối quan hệ bệnh hoạn của anh trai với vợ mình, lệch tông và chẳng hề liên quan đến quá trình chuyển biến tâm lý. Không bàn đến diễn xuất, ngoài nữ chính, vợ chồng Liz và John gần như là điểm sáng duy nhất trong toàn bộ tuyến nhân vật đã đánh mất động lực.
4. Mảnh ghép sắc tộc tinh tế
Phân biệt đối xử vẫn là một điều gì đó quá nặng nề, nhưng thay vì khám phá khía cạnh phi truyền thống mà nhiều tác phẩm điện ảnh trước đó đã đóng khung, một phân cảnh ngắn với chủ thể sắc tộc này đã đóng vai trò như một dẫn chứng quan trọng cho hệ tư tưởng bao quát của bộ phim.

Cụ thể, khi John lo lắng một cách không đáng có cho hoàn cảnh của Ruth, vợ anh chỉ bằng một lập luận đã lập tức khiến người bạn đời da trắng của mình cũng như khán giả lập tức câm nín. Cụ thể, nếu hai người con trai da đen của John và Liz rơi vào tình huống tương tự của Ruth, chúng sẽ chết.

Nửa đầu của bộ phim cho thấy việc xã hội dường như không sẵn sàng để những cá nhân tù tội tái gia nhập cộng đồng ngay cả khi họ đã mãn hạn tù, nhưng đó chẳng phải tất cả, John, một người xa lạ vẫn có thái độ thương cảm dành cho Ruth dù đã tường tận về quá khứ của cô. Tuy nhiên, cộng hưởng với suy nghĩ của Liz, The Unforgivable cho rằng sự sẵn sàng này kể cả khi được bộc lộ, nó vẫn sẽ chỉ ngoại lệ cho một phụ nữ da trắng như Ruth, chứ chẳng phải màu da, hay thậm chí giới tính khác.
5. "Everything In Its Right Place”
Khi Katie trình diễn tài năng piano của mình, Everything In Its Right Place của Radiohead là giai điệu đã cất lên, và đây cũng có thể là tiêu đề được làm phim ẩn dụ cho nhiều tầng ý nghĩa đã diễn ra ở bộ phim. Mọi thứ kết thúc ở đúng vị trí của nó có thể là viễn cảnh Katie và Ruth được đoàn tụ ở cuối phim dù phân cảnh này thật sự kém xúc động hơn những gì hành trình trước đó khiến ta kỳ vọng. Về một góc cạnh nào đó, giai điệu này cũng đại diện cho vòng tròn bạo lực luân hồi của phim. Steve muốn giết Ruth, đơn giản vì anh ta tin rằng Ruth đã cướp đi người cha của mình. Tuy nhiên, khi chĩa súng vào Ruth, Steve đã lung lay một cách khó hiểu trước khi tự buông xuôi.

Nhiều ý kiến có thể cho rằng đây là một hạt sạn, nhưng có lẽ từ thâm tâm, Steve đã đủ tỉnh táo để nhận ra phần nào đó uẩn khúc trong sự việc và xa hơn nợ máu trả bằng máu là một quyết định chưa bao giờ tồn tại đường lùi. Tước đoạt sinh mạng người khác, hay ở đây, để trả thù là một hành động đòi hỏi nhiều hơn sự phẫn nộ, và đúng logic thực tế, bản chất của Steve ở đúng nơi, đúng chỗ đã không để anh sa ngã.
6. Ai mới là kẻ không thể tha thứ?
Tiêu đề “không thể tha thứ” tất nhiên sẽ hướng đến Ruth, khi đây là lăng kính mà xã hội nhìn nhận con người cô, một sát nhân với bàn tay nhuốm máu, được giảm án vì thái độ thụ án tốt, không xứng đáng được tha thứ và quan trọng hơn cả, Ruth đại diện cho lỗ hổng của hệ thống pháp luật. Vậy nhưng sau khi thưởng thức trọn vẹn tác phẩm, tiêu đề này liệu có trở thành một câu hỏi quan điểm mang tính cá nhân?

Review The Unforgivable: Thông cảm với tội ác? ảnh 12

The Unforgivable có nên dành cho bộ phận xã hội đã đẩy hai chị em mồ côi vào tình huống gây ra thảm kịch? Hay đó là cha mẹ nuôi của Kate, những người đã giữ cô trong bóng tối nhiều năm và không bao giờ tiết lộ bất kỳ lời nhắn nào trong số hàng nghìn bức thư mà Ruth đã viết cho em gái mình? Thế giới quan của mỗi người sẽ cho ra một nhận định mang tính chủ quan nhưng dù có như thế nào, tác phẩm của đạo diễn Nora Fingscheidt chắc chắn đã tạo dựng được một câu chuyện với nhiều tầng layer bổ sung xuyên suốt cho ý nghĩa tổng sâu sắc.

29fitz

Tin liên quan

Chia sẻ

Bạn đọc bình luận

Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu
Nhập mã bảo mật (*)    Refresh

Cùng chuyên mục