Review Candyman: Sát nhân trong gương

Chia sẻ
Huyền thoại về sát nhân móc sắt trở lại trong bức tranh đầy nghệ thuật và nhân văn.
Tương tự Haloween (2018), Candyman là tác phẩm tiếp theo chạy theo xu hướng bảo tồn biểu tượng giá trị của thương hiệu, khi chuyển thể trực tiếp từ dự án nguyên gốc mà bỏ qua những phần hậu truyện kém thành công trong quá khứ.
Review Candyman: Sát nhân trong gương ảnh 1
30 năm sau sự kiện ở Candyman năm 1992, khu phố Cabrini Green ở Chicago đã được đô thị hóa, và những ký ức về gã sát nhân móc sắt sẽ hiện lên kết liễu bạn nếu gọi tên hắn 5 lần trước gương đã dần đi vào văn hóa dân gian. Tuy nhiên, vẫn tồn tại lại một căn nhà trơ trọi ở đó, được cho là lưu trữ thần thoại về Candyman đã được Anthony McCoy, một họa sĩ đang cạn kiệt ý tưởng nghệ thuật để ý. Sau khi tác phẩm “Say His Name” của Anthony lấy ý tưởng từ Candyman ra mắt, thảm họa tưởng như trong truyền thuyết đã trở lại săn lùng những kẻ dại dột. Bản thân Anthony từ đây nhận ra định mệnh để mình đánh thức Candyman không hoàn toàn là ngẫu nhiên.
Review Candyman: Sát nhân trong gương ảnh 2
Review một cách ngắn gọn, đây là một dự án kinh dị slasher với tiết tấu chậm rãi nhưng mạch truyện được phát triển khá gấp gáp. Người xem dễ rơi vào cảm giác không trọn vẹn vì công bằng mà nói, bộ phim khá là hấp dẫn, tiếc là trong tâm trí luôn cảm thấy có gì đó thiếu thiếu.
Review Candyman: Sát nhân trong gương ảnh 3
Hoa tiêu của phim gắn liền với gương - thế giới hai chiều và hội họa, nên Candyman đem lại trực quan khá nghệ thuật nhờ vào đa dạng nỗ lực của ekip. Những bức tranh, bài trí, góc máy kỳ quặc gợi lại sự lạ lẫm khi theo dõi "Velvet Buzzsaw" của Netflix. Một cảm giác gì đó hoài niệm, như là tấm vải cổ điển, cũ kĩ được thêu dệt với tư duy tao nhã cùng kỹ thuật thời hiện đại.
Review Candyman: Sát nhân trong gương ảnh 4
Về những gì định hình nên sự hấp dẫn của thể loại, Candyman không trình diễn loạt cảnh ám sát dồn dập hay sở hữu danh sách body count ấn tượng mà phần kinh hãi hầu như được Body Horror ghê rợn của phim cáng đáng. Tuy nhiên, chính cách tiếp cận mới lạ, loại bỏ góc nhìn trực tiếp của nạn nhân mà thay vào đó theo sát biểu cảm từ người chứng kiến cuộc thảm sát đã tạo dựng được bầu không khí ma quái.
Review Candyman: Sát nhân trong gương ảnh 5
Khi các phản diện có lượng người hâm mộ của riêng mình, nhà làm phim luôn yêu thích việc xây dựng kịch bản phản anh hùng, có thể lấy Dont Breath 2 mới đây làm ví dụ hay chính bản thân Candyman. Cùng sự xuất hiện của Jordan Peele, phim được lồng ghép cực kỳ nhiều thông điệp ẩn dụ, không chỉ dừng ở màu da, chính trị, phân biệt đối xử chung chung mà còn nâng tầm lên cả mâu thuẫn cộng đồng sắc tộc. Tiếc là nó không được thâm thúy như US và chỉ đủ để truyền tải ý nghĩa thực sự của hình tượng Candyman - hiện thân cho nỗi đau dồn nén hàng thế kỷ của người da đen.
Review Candyman: Sát nhân trong gương ảnh 6
Kết lại, Candyman là dự án "rebootquel" khá phong phú về ý tưởng nhưng lại phải vật lộn để cân bằng với mức độ kinh dị nhạt nhòa. Kịch bản đầu tư nhiều chất xám và gu thẩm mỹ, tiếc là hơi vội vàng để bạn thậm chí hiểu được chuyển biến tâm lý của nhân vật chính.

29fitz

Tin liên quan

Chia sẻ

Bạn đọc bình luận

Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu
Nhập mã bảo mật (*)    Refresh

Cùng chuyên mục