Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie

Chia sẻ
Từ ngã rẽ khó khăn sau khi nói lời chia tay với thập niên 90 “Self-Aware Shudder” cùng các đỉnh cao điện ảnh như "Sự im lặng của bầy cừu", "Scream" hay "The Blair Witch Project", thập kỷ đầu tiên của thế kỷ mới lại chứng kiến những thành tựu đáng kinh ngạc dành cho điện ảnh kinh dị.
( Lưu ý: Vì một số hình ảnh có thể hơi quá “nặng” cho tất cả có thể theo dõi, nên bài viết sẽ không sử dụng những hình ảnh, tư liệu quá kinh dị có thể gây ảnh hưởng đến tâm lý và các clip đều là lựa chọn của cá nhân nhé !)
Thời đại vàng của các xác sống
Từ cuối thế kỷ 19, zombie đã mang tính phổ biến đặc biệt, nhất là trong văn hóa dân gian của Bắc Mỹ và Châu u nhưng chỉ đến 1932, White Zombie mới chính thức là bộ phim điện ảnh đầu tiên chạy theo đề tài xác sống được ra mắt. Tuy được chú ý bởi khán giả trẻ tuổi nhưng quá trình phát triển của zombie trong Hollywood vẫn là khá chậm kể cả sau khi kiệt tác Night of the Living Dead (1968) đến và thay đổi mọi thứ.
Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie  ảnh 1
White Zombie
Chỉ đến sau những năm 2000, vấn đề cốt yếu cho sự thất bại của các zombie trên màn ảnh mới có thể được giải quyết. Đó là việc đội ngũ biên kịch đã vứt bỏ khái niệm rằng những con quái vật đội mồ sống dậy này là hiện tượng siêu nhiên và gắn nguồn gốc của chúng với sự lý giải bởi “khoa học”. 28 Days (2003) đã củng cố rằng zombie là kết quả của một loại virus không xác định, cấu trúc sinh học của zombie cũng được thay đổi mạnh mẽ, từ những quái vật khá “lù đù”, chúng hoạt động như những sinh vật bị dại, không thể đoán trước và di chuyển nhanh hơn, đặt một định nghĩa mới để khắc họa nỗi sợ của con người. Nhiều nhà phân tích đã chỉ ra rằng sự thay đổi này phần nào cũng phản ánh những nỗi lo ngoài đời thật xung quanh SARS, hay những căn bệnh lạ như Mad Cow (bò điên).
Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie  ảnh 2
Siêu phẩm Walking Dead
Cùng với một update cực lớn, các bom tấn “zombie” làm lu mờ bất kỳ sinh vật nào khác cố gắng thống trị màn ảnh với sự kinh dị của mình. Bộ sáu nhượng quyền zombie xuất sắc nhất lịch sử điện ảnh của George A.Romero là Living Dead cũng tiếp tục câu chuyện ở thời đại mới với Land of the Dead (2005) và bản làm lại Dawn of the Dead do Zack Snyder chỉ đạo vào năm 2004. Những nét hoài cổ trong cốt truyện từ những năm 70 cộng với sự tái cấu trúc của các xác sống đã thu về cho hai bộ phim thành công lớn trong mặt thương mại và định vị tên tuổi của các zombie trên bản đồ Hollywood.
Các zombie vẫn giữ được sức hút khổng lồ cho đến sau 2010 với minh chứng là loạt series “The Walking Dead” vẫn đang được tiếp tục sau gần một thập kỷ phát sóng. Tuy nhiên khi mà khán giả đã đòi hỏi nhiều hơn về các mảng tối, sáng của cuộc sống trong các câu chuyện trên màn ảnh lớn, các xác sống đã bị biến thể thành nhiều hơn những lối đi và loãng dần. Nhưng khác với những Shaun of the Dead (2004) kết hợp lãng mạn, hài và Zombieland (2009), các cách phát triển thời kỳ điện ảnh hiện đại đã giết chết sự kinh hoàng vốn làm nên thương hiệu của các zombie.
Kinh dị không còn đơn thuần là sự ám ảnh
Thành công của Scream trong thập niên 90 cho thấy kinh dị collab với yếu tố hài hước có thể là một công thức thành công. Tuy nhiên không chỉ dừng ở đó, phim kinh dị đã dần nhận ra rằng, cái kết đẫm máu, kinh hoàng chẳng phải là yếu tố bắt buộc cho thể loại ăn khách nhất mọi thời đại này. American Psycho (2000) là một bộ phim hài đen tối nhưng lại làm sáng ngời tiếng lòng về sự phân biệt đẳng cấp và giới tính ở Mỹ bằng tính tương phản với sự kinh dị của bộ phim. Jennifer's Body (2009) lại là sự mới mẻ với tính hóm hỉnh, sắc sảo khi đào sâu vào những vấn đề của tuổi dậy thì, tình dục và xâm hại, những chủ đề đang thịnh hành thực sự ở 2020.
Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie  ảnh 3
Kinh dị hài hước không còn là một chủ đề xa lạ
Máu me và yếu tố khiêu dâm
Kế thừa cái nhìn thoáng qua vào những khía cạnh khắc nghiệt hơn của tuổi dậy thì, nỗi kinh hoàng này đã trở nên đẫm máu hơn sau đó. Thể loại kinh dị khiêu dâm song song với tra tấn xuất hiện cùng số lượng dày đặc các tác phẩm chỉ tính riêng trong thập kỷ 2000. Tập trung vào cảnh giam cầm, cưỡng bức và dằn vặt khủng khiếp cùng những nỗi đau thể xác kéo dài đến bất tận mà người xem có thể dễ dàng bắt gặp trong trong nhượng quyền Saw (2004) hay Hostel (2006).
Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie  ảnh 4
Tra tấn máu me thực chất đã không còn là hướng đi mới mẻ sau thời đại cực thịnh của “slasher craze” nhưng trong khi những năm 80 sử dụng những tiến bộ của hiệu ứng “thực tế” để tạo ra những khoảnh khắc kinh hoàng đến từ nỗi đau thể xác cũng như những kẻ sát nhân mang tính biểu tượng.Thời đại 2000 đã quyết định thực hiện một cách tiếp cận thực tế gấp hàng trăm lần thời đại cũ để làm nổi bật yếu tố độc nhất của mình. Những bộ phim như nhượng quyền thương mại Final Destination tiếp tục thử nghiệm giới hạn mới bằng cách giết chết các nhân vật theo những cách độc đáo nhất nhờ những tiến bộ trong CGI. Hay việc các bộ phim khác như Cabin Fever (2002) và Midnight Meat Train (2008) sẽ khiến người xem lập tức buồn nôn khi trải qua những khoảnh khắc mà cơ thể con người có thể kinh tởm đến mức tột cùng khi chịu tác động của những sự hành hạ bệnh hoạn.
“J-Horror”: rùng rợn đến cả cuộc sống ngoài đời thật
Vì là người Châu Á, nên mình nhận thấy các tác phẩm kinh dị hay thường được gọi là phim ma của Thái Lan, Nhật Bản đặc biệt ám ảnh và kinh dị theo một cách rất riêng. J-Horror là thể loại phim kinh dị Nhật Bản rất đặc biệt đã xâm chiếm Hollywood vào khoảng đầu những năm 2000. Các The Grudge (ban đầu là Ju-On), One Missed Call và Pulse (ban đầu là Kairo) đều là những bản remake của các tác phẩm kinh dị của Nhật Bản. Với thông điệp rất đơn giản: “Bạn gặp ma, bạn sẽ bị rượt đến chết”, các bộ phim thuộc thể loại này hầu hết tuôn theo cốt truyện “Monster in the House” như Blake Snyder đã đề cập trong cuốn Save The Cat, những con ma báo thù (thường là trẻ em), cùng màu sắc nhợt nhạt đã đưa người xem tiệm cận được nỗi ám ảnh cá nhân sâu sắc trong không gian u ám đang bao quanh nhân vật.
Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie  ảnh 5
Sau chiến tranh thế giới thứ hai, Nhật Bản đặt niềm tin vào công nghệ hơn là cá nhân. Điều này khiến một thế hệ người Nhật cảm thấy xa cách và dễ bị tổn thương. Vào cuối những năm 90, một nhóm nhỏ các nhà làm phim châu Á đã chú ý đến tiểu tiết này và bắt tay làm những bộ phim kinh dị sáng tạo, độc đáo trong cách tiếp cận cấu trúc, câu chuyện và chủ đề. J-Horror vay mượn những nền tảng của thiết kế, âm thanh từ Hoa Kỳ rồi tự do sáng tạo các quy ước vượt xa điện ảnh thông thường.
Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie  ảnh 6
Điều này cho phép các bộ phim kinh dị Nhật Bản được chơi đùa với cấu trúc của riêng mình theo những cách rất thú vị, họ thường tránh xa những Jumpscares giản đơn, bỏ đi quá trình dẫn truyện có thể vụng về và chỉ đơn giản là đề cập trọng tâm câu chuyện ngay lập tức. The Ring thực hiện điều này một cách phi thường chỉ với tám phút đầu thời lượng phim, và phần còn lại của câu chuyện hoạt động theo nguyên lý của một chiếc đồng hồ tích tắc, và mỗi ngày trôi qua nhắc nhở người xem về một địa ngục dữ dội ở trước mắt.
Điện ảnh kinh dị đầu thế kỷ 21: Sự trỗi dậy của Zombie  ảnh 7
Đến năm 2005, xu hướng J-Horror đã dần dần biến mất do sự bành trướng của những thước phim kinh dị khiêu dâm tra tấn. J-Horror đã phát triển quá nhanh đến mức tuột khỏi khẩu vị của khán giả Hollywood dành cho những câu chuyện ma lặp đi lặp lại nhiều lần.
Sự khởi đầu của thế kỷ 21 đối với thể loại kinh dị nhuốm màu nghiệt ngã, khủng khiếp cùng nạn tra tấn cơ thể con người một cách man rợ. Tuy nổi bật với đề tài khiêu dâm, zombie nhưng đây là một cột mốc quan trọng cho bước chuyển lớn của nền điện ảnh kinh dị một thập kỷ sau này, khi một số bộ phim kinh dị với cái tôi cá nhân cao đã hướng máy quay của mình về khía cạnh hài hước, nhân văn hay đôi khi là giáo dục để chiều lòng thế hệ khán giả mới.

fitz9

Tin liên quan

Chia sẻ

Bạn đọc bình luận

Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu
Nhập mã bảo mật (*)    Refresh

Cùng chuyên mục