Avengers: Endgame đã bị soán ngôi theo cách nghiệt ngã nhất có thể ?

Chia sẻ
Được đánh giá là đỉnh cao của điện ảnh thế giới thời đại mới, nhưng Marvel Studios chẳng bao giờ nghĩ phiên bản 2.0 của Endgame lại có thể xuất sắc hơn cả những gì mà tác phẩm có doanh thu cao nhất lịch sử từng thể hiện.
Một kỷ nguyên dài phát triển của thể loại siêu anh hùng hiện đại trong điện ảnh đã kết thúc giai đoạn phát triển đầu tiên bằng Avengers: Endgame không thể nào mãn nhãn hơn. Khó có thể tìm ra một tác phẩm khai thác nhượng quyền nào trong một thập trở lại đây có thể xuất sắc hơn Endgame. Đối với riêng Marvel Studios, họ đã tự đưa tên tuổi của mình vào vị trí trung tâm trong nhiều năm dài với tầm nhìn đột phá. Khởi điểm gian truân cùng Iron Man (2008) và sau 23 phần phim lớn nhỏ, thời kỳ đầu đại thành công của MCU đã chính thức khép lại trong bộ phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại. Công thức làm phim xoay quanh việc hệ thống hóa và bám chặt yếu tố liên kết trong tất cả các tác phẩm của hãng phim cũng là thứ tinh túy mà rất nhiều studio khác học hỏi và áp dụng. Việc Marvel Studios cứ mãi ngồi trên ngai vàng cùng phong độ không thể cản phá chẳng khác nào địa ngục với đối thủ truyền kiếp của họ, DCEU.
Avengers: Endgame đã bị soán ngôi theo cách nghiệt ngã nhất có thể ? ảnh 1
Nhiều người đã tin rằng, chỉ có MCU mới có thể tạo ra một đỉnh cao điện ảnh khác để vượt qua chính kỷ lục của mình. Cơ sở cho lập luận này càng trở nên chắc chắn hơn khi chính vũ trụ điện ảnh DC của Warner Bros. đã thảm bại khi cố copy đối thủ, và buộc phải từ bỏ để chuyển hướng sang Vũ trụ điện ảnh mở rộng DC. Vậy nên khi DCAMU hay dễ hiểu là vũ trụ điện ảnh chuyển thể từ các nhân vật của DC Comics dưới định dạng hoạt hình được bật đèn xanh sản xuất, tất nhiên là vẫn theo lối đi của MCU, chẳng có ai tin họ sẽ làm nên chuyện. Và khi mà điện ảnh mới bừng tỉnh sau COVID-19, cả thế giới đã phải kinh ngạc vì kinh phí khổng lồ là điểm duy nhất mà trận đánh thế kỷ của Marvel tỏ ra vượt trội hơn tác phẩm mà trước đó được mệnh danh là phiên bản 2.0 của mình, Justice League Dark: Apokolips War,

(Bài viết sẽ chỉ tập trung so sánh câu chuyện chính của Justice League Dark: Apokolips War và Avengers: Endgame, mà không đề cập đến vòng cung xây dựng trước đó của cả hai vũ trụ để hướng về trận đánh cuối cùng.)
Trên thực tế, Endgame chỉ hay vì của “quy mô hoành tráng”
Để khán giả nhận ra plot phim sẽ phát triển thế nào và hình dung sơ bộ về cái kết là điều mà một tác phẩm điện ảnh chuẩn mực phải né tránh được. Nhưng hiệu ứng kích thích từ Infinity War đã khiến khán giả không thể rời mắt khỏi Endgame bất chấp việc kịch bản phim đã vấp phải sai lầm kể trên. Ví dụ, từ sau khi Ant Man trở lại từ thế giới lượng tử, khán giả tinh ý có thể dễ dàng lập luận ra yếu tố du hành thời gian sẽ là lựa chọn duy nhất còn lại của các siêu anh hùng, và cái chết đầu tiên sẽ đến ngay khi cả nhóm đặt chân tới Vormir vì cái giá để sở hữu Soul Stone đã được kể trong Infinity War.
Avengers: Endgame đã bị soán ngôi theo cách nghiệt ngã nhất có thể ? ảnh 2
Tiếp tục, với nhóm hai người là Black Widow, Hawkeye, người nằm xuống sẽ là người có ít lý do để sống hơn, Clint có một gia đình hạnh phúc so với một điệp viên không nguồn gốc, quá dễ để nhà làm phim đưa ra lựa chọn mà không cần sự tác động của nhãn quan nam giới (male gaze). Và cuối cùng, chẳng có lý do gì lại để một nhân vật có tầm ảnh hưởng ở mức cao như Nat gục ngã, đó sẽ phải là sự làm nền cho khung cảnh hy sinh của một biểu tượng sống.Thor, Captain America và Iron Man sẽ là ba cái tên lập tức trả về trong tâm trí của khán giả đối diện với Vormir thời điểm đấy, và họ đã sẵn sàng cho sự tri ân dù chưa được quá 1/3 thời lượng phim.
Avengers: Endgame đã bị soán ngôi theo cách nghiệt ngã nhất có thể ? ảnh 3
DCAMU thì đơn giản là quá nhiều twist và không thể đoán trước
Hoàn toàn trái ngược với Endgame, Apokolips War truyền đạt lại đúng cảm giác trong từng trang truyện, các tia hi vọng mới lóe sáng được một chút thì đơn giản là bị bóp nát bằng nhiều cách khác nhau. Dù lợi thế là định dạng hoạt hình không bị hạn chế về ngân sách nhưng đội ngũ sáng tạo lại không hề tạo ra một trận chiến với quy mô hoành tráng mà tập trung 100% vào mảng miếng phát triển tâm lý của nhân vật. Apokolips War nếu như được chuyển thể live-action, mác R sẽ là quá nhẹ nhàng so với sự đẫm máu của phim, nhưng chính điều này đã tạo ra mức độ cuốn hút dồn dập chẳng khác nào tính chất của slasher craze, kinh dị chặt chém những năm 1970. Thậm chí các lỗ hổng trong cốt truyện của phim như sức mạnh pháp thuật và sự hồi sinh cũng chẳng thể phi lý, rối rắm như việc chơi đùa với thời gian của Endgame.
Cách làm phim của DCAMU sở hữu quan điểm tiến bộ
Thay vì tập trung đánh bóng các tên tuổi lớn như MCU, Apokolips War chẳng ngại ngần dìm hàng những viên ngọc quý của họ như Superman, Wonder Woman hay J'onn J'onzz. Toàn bộ những siêu anh hùng hạng A sau khi được xây dựng cốt truyện kỳ công ở những tập phim trước đó, đều trở nên “phế” trong phần lớn thời gian phim chiếu, tất nhiên vẫn ngoại trừ đấng Batman. Apokolips War cho phép tất cả các nhân vật tỏa sáng trong suốt bộ phim, nhưng đó là khi họ nhận thức được đúng định nghĩa hiểm họa tới nhân loại mà Endgame không thể nhìn thấy. Phản diện bắt tay với anh hùng, vì chẳng còn cách nào khác, đây không phải là một tập phim siêu anh hùng bảo vệ trái đất của DCAMU, mà là con người của địa cầu kháng chiến lại trước thảm họa diệt vong.

Trong khi đó, dù MCU đã cho ra đời những phản diện xuất sắc cả về chuyên môn lẫn sức mạnh đáng sợ, nhưng niềm tin thái quá đặt vào bộ sậu nhân vật chính diện của Kevin Feige và các đồng nghiệp khiến họ đã đánh mất những màn collab độc nhất trên màn ảnh, khi anh hùng chiến đấu kế bên kẻ thù của mình.
Mức độ nguy hiểm của phản diện là không hề tương đồng
Thanos trong Infinity War một năm trước đó quả thật là một thực thể hùng mạnh đến đáng sợ. Với sự bình thản trong phong thái, gã Mad Titan tỏ ra tàn bạo trước mọi thứ để đạt được mục tiêu của mình. Nhưng trở lại với Endgame, Thanos phiên bản 2014 quá kém nham hiểm và khôn ngoan, yếu tố hăm dọa của hắn ta là bằng không, một phần cảm nhận này được sinh ra từ việc quá lưng chừng giữa phim, khán giả đã biết chắc binh đoàn của gã sẽ thảm bại ở trái đất. Black Order, những cận thần của Thanos thì đơn giản là một sản phẩm thất bại, sức mạnh dừng ở mức tầm thường, sự man rợ cũng không hề tồn tại, khá khó hiểu là dưới chướng một kẻ đi chinh phạt thiên hà là những binh tướng còn không gây ra nổi một vết thương cho bất kỳ siêu anh hùng nào bên kia chiến tuyến. Còn đám Outriders lẫn Chitauri thì chỉ biết lao vào để “hiến máu” và cho làm bù nhìn cho các anh hùng xả chiêu thức đẹp mắt.

Trái ngược hoàn toàn với kiểu Boss chính cân team ở MCU, vũ khí khát máu và ám ảnh nhất đến siêu anh hùng từ binh đoàn của Darkseid là những con Paradoom được tạo ra bằng DNA của Superman và Parademons trước đó. Một mình Doomsday đã khiến cả Justice League lao đao, và giờ lực lượng địch “yếu” nhất bên Darkseid “chỉ là” hàng trăm ngàn con Paradoom có sức mạnh như Doomsday. Biến hy vọng chiến thắng của trái đất trước Darkseid luôn chỉ dừng ở con số 0% dù phim đã trải qua 95% thời lượng. Darkseid thì một mình làm gỏi cả Green Lantern Cop mà không tốn một giọt mồ hôi, nếu Superman không có lại toàn bộ sức mạnh, chẳng gì có thể cầm cự trước gã độc tài vũ trụ.

John Constantine vs Iron Man
Không phải những anh hùng của Justice League làm đầu tàu cho cuộc trỗi dậy, DCAMU chọn những cái tên tầm thường hơn như Lois Lane, Harley Quinn và Robin a.k.a Damian Wayne, và đặc biệt là ngôi sao chính của sân khấu Justice League Dark, John Constantine. Đúng với cái chất của mình, John là nguồn giải trí duy nhất trong màu phim đẫm máu và đen tối nhưng đồng thời vẫn thể hiện sức mạnh đáng sợ của bậc thầy trừ tà. Khán giả phát điên vì sự bá đạo và hài hước không thể rời mắt khỏi màn hình của John, từ mối quan hệ tình yêu khá lú của anh chàng với King Shark hay sự khôn ngoan khi thuyết phục Swamp Thing tham gia chống lại Paradooms. Nhưng đến lúc khán giả đã tin vào màn lật kèo của trái đất, thì John đơn giản là bị Darkseid bóp cổ chết, khá lãng xẹt nhưng lại vô cùng thực tế nếu nhìn vào sự chênh lệch giữa hai bên. Và tất nhiên, John cũng là người quyết định cái kết của thế giới như Tony Stark đã làm.
Avengers: Endgame đã bị soán ngôi theo cách nghiệt ngã nhất có thể ? ảnh 11
Cái kết quá màu hường của Endgame
Kết luận này sẽ chẳng có gì khó hiểu khi ngoài hai cái chết của Tony Stark và Black Widow cộng với vài đống đổ nát có thể tái tạo nhanh chóng, thì trái đất chẳng tổn thất gì nhiều. Điều này khiến những thiệt hại mà Mad Titan đã gây ra trở nên chẳng còn mất ý nghĩa dù chấp nhận việc nhân vật phản diện nên thay đổi hiện trạng thuận theo cái kết nhưng cách tiếp cận của MCU đã làm thất bại hoàn toàn chiến thắng vĩ đại tại Infinity War trước đó của Thanos. Cái giá phải trả cho sự tự do không còn cao nữa khi mọi người khác đều được hồi sinh và đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi Thanos bị hủy diệt hoàn toàn. Mặt tối của cuộc chiến không hề được đề cập đến và hậu quả sau đó của trái đất chỉ dừng lại ở việc “độ tuổi” bị thay đổi 5 năm tại Spider-Man: Far From Home, quá thiếu tính thực tế và khốc liệt.

Các anh hùng DCAMU cuối cùng cũng đã thành công chặn đứng Darkseid một lần và mãi mãi, nhưng đối với trái đất, đây vốn đã là một thất bại ngay từ đầu dù kết quả có ra sao. Sự thay đổi trong lõi trái đất biến cuộc sống sẽ thành địa ngục trong tương lai, bề mặt trái đất là Ground Zero, nhân loại thì chết ngổn ngang, siêu anh hùng chỉ còn vài người, thậm chí một số chỉ còn tồn tại trong một nửa thân xác creepy của cyborg. Justice League phải chấp nhận thực tế là họ đã thua và phải vật lộn với các kế hoạch về cách phục hồi nhưng đã chẳng còn một tia hy vọng nào nữa ngoài tận thế ở trước mắt và buông xuôi, sống trọn những giây phút cuối cùng là giải pháp duy nhất.

Đến đây, khán giả đều biết rằng vẫn có một con đường nữa, dù không thay đổi thực tế nghiệt ngã này, nhưng lại là lời giải cho sự ích kỷ cá nhân của người xem, họ muốn nhìn thấy các siêu anh hùng và trái đất tươi đẹp thêm một lần nữa. Khá trùng hợp với cách MCU được mở ra và kết lại thời kỳ đầu cùng bằng câu nói “I’m Iron Man”, Flash lại chạy, để mở ra một Flashpoint thứ hai, một dòng thời gian khác dù chẳng ai quan tâm nó sẽ có bị hủy diệt lần nữa hay không. Và nếu viễn cảnh quá khứ được lặp lại, Flash lại tiếp tục tạo ra một trang mới, lần này qua lần khác, câu chuyện sẽ luôn có cho giới mộ điệu thường thức chỉ cần Barry Allen còn sống, dù nó đòi hỏi một sự chấp nhận chẳng thể nào dễ dàng. Như vậy chẳng khác nào sự chiêm nghiệm cho cuộc sống ngoài đời thật, bạn có thể thay đổi bản ngã theo rẽ hướng mới, nhưng trong mỗi lần đổi mới, sự trả giá, thất bại luôn là “phần thưởng” đi kèm.
Avengers: Endgame đã bị soán ngôi theo cách nghiệt ngã nhất có thể ? ảnh 12
Và nếu ai đó nói Apokolips War chỉ biết chém giết trong sự vô cảm thì hãy nhớ đến những giọt nước mắt trong sự tuyệt vọng Batman hay mối quan hệ phụ tử giữa Trigon và Raven.

Xét lại về tổng thể, vẫn khó để nhận xét rằng đâu là tác phẩm xuất sắc hơn đến từ hai hãng phim, mỗi một câu chuyện đều có những lỗ hổng và tầm nhìn được hiện thực hóa rất riêng. Nhưng sẽ thực sự thú vị, nếu những gì được kể ở 15 bộ phim của DCAMU có cơ hội chuyển thể thành các tác phẩm màn ảnh lớn, gắn mác bom tấn thực sự.

fitz9

Tin liên quan

Chia sẻ

Bạn đọc bình luận

Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu
Nhập mã bảo mật (*)    Refresh
Thái
Tất nhiên là end game không bằng rồi. Đánh nhau mà vài đứa chết, thậm chí còn không phải địch giết. Trận chiến HOÀNH TRÁNG đến mức đội quân hùng mạnh đi xâm lược các hành tinh thậm chí CHẢ GIẾT NỔI 1 MẠNG, chả thể hiện được gì,không khác gì bao cát di động cho người khác đánh. Đánh nhau với mấy bao cát vô dụng thì chả có gì đáng nhắc đến. Doanh thu khổng lồ do thời đại bây giờ TRẺ CON có điều kiện hơn trước đây nên đi đến rạp để xem "siêu nhân Gao"
Tamu
Đúng là lều báo :v Bao giờ soán ngôi đi đã rồi hãy viết lại title này
Lộc
Bài viết phiến diện câu view. Mới xem qua 1 lần xong viết, ví dụ như john bị trigon giết không phải darkseid,
Tùng Nguyễn
giật cái tít rồi tự sướng.căn cứ vào đâu để nói hay hơn :)

Cùng chuyên mục